Nghìn trùng xa cách,người ở nơi nào?
Thỉnh thoảng thấy lòng mênh mang thương nhớ .Nghìn trùng là mấy vạn dặm xa? Mà sao lòng ta cứ nôn nao khắc khoải?
Hồi trẻ,chưa biết yêu,chả biết nhớ là gì.Khi đi vào cái tuổi mùa thu,lạc chân qua những miền kí ức,mới chợt hiểu ta chưa biết nhớ người.
Bởi nỗi nhớ đâu có đơn giản là nghĩ về ai,cái gì .Mà nó là sự lắng đọng của những xúc cảm chân thành.Nỗi nhớ mang khuôn mặt của yêu thương.Sự bối rối trước một cái nhìn đắm say,nồng nàn, cháy bỏng.Sự ấm áp khi thấy một nụ cười hiền từ,thánh thiện.Sự bình yên khi dựa vào một bờ vai vững chãi,cao cao.Sự gắn kết trong vòng tay ôm xiết chặt...và cũng có khi đó là sự đớn đau đã làm con tim ta tan nát.
Chỉ thấy là, khi nỗi nhớ đong đầy tâm hồn ta lại ngu ngơ ,xơ xác ..
NHỚ
Bồn chồn những đêm không ngủ
Lòng thòng dây dợ đa đoan
Lặng thinh một chiều thênh thang
Tím bầm nỗi đau ngày cũ
Xôn xao mùa Xuân gõ cửa
Môi hồng cháy lửa khát khao
Náo nức Hạ đem mưa rào
Nồng nàn hương Sen mùa chín
Hoa Xoan vương màu bịn rịn
Nhành Mai khoe dáng thanh tao
Hanh hao gió Thu cồn cào
Vàng nâu mắt Người chờ đợi
Buốt giá gió mùa Đông thổi
Tái tê réo gọi yêu thương
Nhớ là như thể vấn vương?
Nhớ là như thể lạc đường hoan ca
Nhớ là khắc dấu tim ta
Buồn vui một thuở mơ hoa ngại ngùng
Nhớ ôi sao nhớ tận cùng!
Nhớ ai,ai nhớ nghìn trùng cách xa...
(BH15419-2)
Tớ đọc những dòng bạn viết cách đây hơn 10 năm, thấy cả một trời lặng lẽ đã đi qua đời mình…
Trả lờiXóaGiờ đây, nếu là tớ của hiện tại—mười năm sau cái tuổi chạm ngõ năm mươi—có lẽ tớ sẽ đáp lại bạn bằng những câu thơ như thế này:
TRẢ LỜI
Em hỏi nghìn trùng là bao xa,
Anh cười… đâu đo được bằng dặm cả.
Chỉ biết khi đêm về rất khẽ,
Tên một người… lại chạm phía tim ta.
Ngày ấy mình qua nhau rất vội,
Ngỡ cuộc đời còn rộng lối để đi.
Ai biết đâu, một lần ngoảnh lại,
Cả thanh xuân… đã đứng đợi làm chi.
Anh cũng từng nghĩ mình quên được,
Như lá rơi rồi gió cuốn đi thôi.
Nhưng có những chiều thu rất muộn,
Một ánh nhìn… cũng đủ rối bời.
Nỗi nhớ ấy không còn dữ dội,
Chẳng cháy lên như lửa tuổi hai mươi.
Nó lặng lẽ như làn sương mỏng,
Mà thấm sâu… đến tận cuối cuộc đời.
Em giờ đó… có còn hay nhớ?
Hay bình yên trong một mái nhà quen?
Anh không hỏi, vì anh hiểu rõ,
Có những điều… chỉ để giữ trong tim.
Nếu có thể quay về ngày cũ,
Anh chẳng mong thay đổi điều chi.
Chỉ mong lúc mình còn chưa lỡ,
Sẽ nhìn nhau… lâu hơn một chút gì.
Giờ mỗi đứa một miền xa vắng,
Nửa đời người… đủ hiểu được mất – còn.
Anh không gọi tên tình yêu nữa,
Chỉ gọi em… là một nỗi thương.
Nếu một ngày mình vô tình gặp,
Giữa dòng đời tấp nập ngược xuôi,
Anh sẽ chỉ mỉm cười rất nhẹ:
“Chúng ta… đã từng thương nhau thôi.”